Trang chủ Hỗ trợ Aiki blog Forum Liên lạc Cấu trúc site
Suy niệm trong ngày:
Aikido không nhằm chiến đấu hay tiêu diệt kẻ thù. Aikido là con đường đưa đến hòa hợp tất cả mọi người trong một gia đình. (Ueshiba Morihei)
Nhịp sống Aikido
Đạo đường
Võ sư - Huấn luyện viên
Địa chí
Rong chơi
Ảnh sinh hoạt
Dòng sử
Phỏng vấn
Oai hùng Việt Nam
Lý thuyết
Giáo dục Aikido
Thư mục
Thuật ngữ
Kỹ thuật
Trắc nghiệm
Y khoa thể thao
Võ thuật đông tây
Vui cười
Giai thoại
Văn
Thơ
Ảnh đẹp
Ảnh đẹp Đà Lạt
Video
Aiki shop
Cảo thơm lần giở
TRAO ĐỔI
MÙA XUÂN KỶ SỬU 2009
  Từ điển  
Nhập từ
Chọn từ điển
   
Số lượt truy cập
    2984776    
 
Trang chủ Văn Vũ khúc VÕ SĨ ĐẠO
Vũ khúc VÕ SĨ ĐẠO

 

 

Vũ Trọng Khánh thuật

Bán nguyệt san Võ Thuật số 37-38 (1-12-1971)

 

 

Chiều xuống chầm chậm.

 

Những ánh nắng cuối cùng tắt dần sau dãy núi chạy dài dưới chân trời.

 

Tại một khu rừng hoang vắng, họa sĩ Điền Sơn đang khom lưng ghi những nét tuyệt mỹ của cảnh hoàng hôn trên tấm khuôn vải. Vì quá say mê nghệ thuật, Điền Sơn để hết tinh thần vào việc hoàn thành bức tranh, trước những màu sắc nhịp nhàng và vẻ đẹp hùng tráng của thiên nhiên.

 

Thời gian lặng lẽ qua.

 

Cho đến khi trời sắp tối, Điền Sơn mới giật mình, ngừng tay, thu xếp đồ nghề, đeo giá vẽ trên vai, hối hả ra về. Bóng tối phủ dần xuống cảnh vật khiến Điền Sơn không còn đủ sáng suốt để định hướng lối về, vì trong rừng chỉ toàn những con đường nhỏ giống nhau, rất khó phân biệt.

 

Tuy biết mình đi lạc, Điền Sơn vẫn tiếp bước, hy vọng sẽ gặp người hỏi thăm. Nhưng càng đi, chàng càng thất vọng. Chung quanh chàng, ngoài những rặng cây cao lớn với cành lá dày đặc, không một bóng sinh vật. Nếu không nhờ những tia sáng yếu ớt xuyên qua những chùm lá thưa và mỏng soi đường, có lẽ Điền Sơn đành ngồi gục bên gốc cây chờ sáng…

 

Sau hơn 2 giờ lang thang giữa khu rừng hoang vắng, Điền Sơn tới trước một căn nhà có ánh đèn từ trong rọi ra.

 

Điền Sơn lên tiếng :

 

- Có ai ở trong nhà, xin ra cho tôi hỏi thăm.

 

Lát sau, một bóng người, tay cầm cây đèn bão hiện ra. Dưới ánh sáng huyền hoặc của ngọn đèn. Điền Sơn thoáng nhận ra là một thiếu phụ.

 

Nàng nhìn khách với đôi mắt ngạc nhiên:

 

- Có lẽ ông không biết khu rừng này là sào huyệt của bọn cướp khét tiếng Ngũ Hắc Long?

 

Điền Sơn khẽ giật mình, đảo mắt ngó chung quanh trước khi giải thích:

 

- Thưa bà! Vì chiều nay mải hoàn thành bức tranh, tôi quên không để ý tới thời giờ. Do đó, lúc ra về, vì trời tối, tôi không nhớ đường và đi lạc tới đây. Xin bà vui lòng cho tôi ngủ nhờ một đêm.

 

Thiếu phụ đáp trong do dự:

 

- Theo lý, tôi không có quyền tiếp ông vì tôi là gái có chồng. Vả lại, hiện giờ, trong nhà chỉ có mình tôi.

 

Điền Sơn ngắt lời thiếu phụ hỏi:

 

- Thưa bà gần đây có nhà tiều phu nào không?

 

Thiếu phụ khẽ lắc đầu trầm giọng:

 

- Không. Vì thế tôi không nỡ để ông ra đi.

 

Nói tới đây, nàng đặt cây đèn bão xuống đất rồi vừa mở cửa vừa nói:

 

- Xin mời ông vào.

 

Điền Sơn khẽ thở ra, khoan khoái như vừa trút được gánh nặng. Chàng lặng lẽ theo thiếu phụ, sau khi cúi đầu lễ phép tỏ dấu cám ơn.

 

µd¥

 

Nhưng thiếu phụ là ai? Vì lẽ gì, nàng dám hiên ngang sống giữa khu rừng hoang vắng đầy nguy hiểm?

 

Đó là Kiều Phượng Loan, một góa phụ trẻ đẹp có một bản lãnh cao cường về hai môn: kiếm thuật và võ thuật. Ngoài ra, nàng có biệt tài về môn vũ.

 

Năm 21 tuổi, trong một buổi trình diễn võ thuật, qua sự giới thiệu của một người bạn, nàng gặp Quách Sang, thiếu úy Hải quân và là con trai duy nhất của nhà tỷ phú lừng danh: Quách Nam.

 

Tình yêu nảy nở giữa đôi bạn trẻ cùng sẵn có truyền thống và tinh thần võ sĩ đạo trong huyết quản (trước khi nhập ngũ Quách Sang là một võ sĩ có hạng). Từ tình yêu tha thiết và chân thành, họ đi tới hôn nhân. Tuy là con tỷ phú nhưng vì trong nước lúc bấy giờ đang có nội loạn nên hôn lễ được cử hành trong vòng thân mật và giản dị. Theo chương trình, sau bữa tiệc, Kiều Phượng Loan sẽ trình diễn “Vũ khúc Võ sĩ đạo” một công trình độc đáo do Quách Sang sáng tác. Giữa lúc nàng sửa soạn ra mắt quan khách thì Quách Sang nhận được lệnh trở ra mặt trận gấp. Chàng phải có mặt tại đơn vị trước khi có ánh bình minh. Cuộc trình diễn phải hủy bỏ.

 

Trước khi tiễn chồng ra đi, Kiều Phượng Loan long trọng hứa với Quách Sang sẽ không bao giờ trình diễn “Vũ khúc Võ sĩ đạo”, nếu không có sự hiện diện của chồng.

 

- Nhưng nếu anh ra đi vĩnh viễn?

 

Đó là câu nói đùa của Quách Sang để phá tan không khí bịn rịn trong phút chia ly.

 

Kiều Phượng Loan thản nhiên đáp:

 

- Trong trường hợp đó, mỗi đêm em sẽ biểu diễn trước bàn thờ của anh.

 

Câu nói đó hơn tháng sau, không ngờ đã biến thành sự thật – một sự thật vô cùng đau đớn, đã cướp của nàng người chồng lý tưởng – khi nàng hay tin Quách Sang đã anh dũng đền nợ nước trong một trận giáp lá cà kinh thiên, động địa.

 

Thế là hết. Đối với Kiều Phượng Loan, tất cả - kể cả vũ trụ - đã sụp đổ.

 

Sau khi mai táng người yêu, Kiều Phượng Loan được hưởng trọn số gia tài của chồng.

 

Nàng trích 3/4 số tiền đó giúp những cơ quan từ thiện – nhất là viện mồ côi. Số còn lại, nàng dùng cất một căn nhà giữa khu rừng hoang vắng kể trên với mục đích xa lánh nơi phồn hoa đô hội để được yên thân thủ tiết thờ chồng. Khi nàng mới tới dây, bọn cướp Ngũ Hắc Long tưởng bở đã hơn một lần, rầm rộ kéo tới hỏi thăm sức khỏe nàng. Nhưng, trước sự phản ứng mãnh liệt bằng đường gươm sắc bén, bọn cướp bị thảm bại nặng nề. Từ đó, chúng không dám quấy rầy nàng nữa.

 

µd¥

 

Sau khi được Kiều Phượng Loan thết bữa cơm thanh đạm, Điền Sơn ngủ trong một căn phòng nhỏ trang trí giản dị nhưng sạch sẽ, tỏ ra chủ nhà là người có óc thẩm mỹ. Phần thì lạ chỗ, phần thì tâm trí bị vấn vương trước nếp sống bất thường của một góa phụ tài sắc có dư, Điền Sơn thao thức mãi không ngủ được.

 

Đêm chưa khuya hẳn. Thời gian hình như đi chậm lại. Sự khủng bố lan rộng trong căn phòng, nhân đôi, nhân ba sự yên lặng ban đêm. Dưới ánh sáng mờ nhạt của ngọn đèn, Điền Sơn lim dim đôi mắt, lơ đãng nhìn những hình bóng rung rinh và kì dị in trên trần nhà.

 

Với những ý nghĩ hoang mang, Điền Sơn thiếp đi lúc nào cũng không hay. Đang mơ màng bỗng chàng nghe có tiếng nhạc rung. Chàng vụt ngồi dậy, đứng xuống đất tiến ra phía cửa, lắng tai nghe. Tiếng nhạc vọng lại gần hơn. Thỉnh thoảng có tiếng kim khí chạm nhau và tiếng chân người dẫm xuống đất huỳnh huỵch. Điền Sơn thầm đoán: Có lẽ bọn cướp thấy có sự hiện diện của ta nên kéo tới ăn hàng và đó là nhạc ngựa của bọn bất lương. Chàng hình dung ra thấy bọn cướp đang ám hại chủ nhà. Tinh thần Võ sĩ đạo hiện ra trong óc chàng họa sĩ tài ba giàu tưởng tượng. Vả lại, hiện giờ, chàng là kẻ đang thọ ơn chủ nhà. Lương tâm chàng không cho phép chàng làm thinh trước phút lâm nguy của người đã ban ơn cho mình. Nghĩ vậy, chàng vội rút thanh đoản kiếm treo trên tường, hăng hái mở cửa, xông ra, hướng theo phía có tiếng nhạc, thận trọng bước tới. Cùng với bước chân, âm thanh tiếng nhạc vọng lại nghe gần hơn.

 

Đi được gần 20 thước, Điền Sơn dừng chân trước một căn phòng, hồi hộp lắng tai nghe. Âm thanh tiếng nhạc tiếp tục reo từng hồi rộn rã.

 

Điền Sơn boăn khoăn tự hỏi:

 

- Nếu đó là tiếng nhạc ngựa của bọn cướp thì tại sao xuất phát từ trong phòng? Tại sao có mùi hương thơm ngát từ trong xông ra? Nếu sự việc xảy ra đúng như sự phỏng đoán của mình thì tại sao không có tiếng kêu cứu hoặc la hét của bọn cướp?

 

Qua phút cân nhắc, chàng dán mắt trên khe cửa ngó vô.

 

Một cảnh tượng vô cùng hấp dẫn và thích thú hiện ra trước mắt chàng. Chàng thấy Kiều Phượng Loan nai nịt gọn gẽ trong bộ đồ đen, cổ đeo sợi dây nhạc, đang biểu diễn “Vũ khúc Võ sĩ đạo” với đôi đoản kiếm trước tấm hình bán thân lớn đặt chính giữa bàn thờ khói hương nghi ngút. Ánh sáng bập bùng của bốn cây đuốc và làn khói hương trầm màu lam tỏa khắp căn phòng tăng thêm vẻ nghiêm trang của buổi độc diễn.

 

Với đôi đoản kiếm sáng quắc và một nghệ thuật điêu luyện, Kiều Phượng Loan đã khiến vị khán giả bất đắc dĩ và duy nhất say mê thích thú đến ngạc nhiên trước sự uyển chuyển nhịp nhàng của từng tình tiết. Điền Sơn cố nín thở, trố mắt theo dõi từng động tác chớp nhoáng của đôi tay; từng bước di chuyển thoăn thoắt của đôi chân mềm mại. Chàng có cảm tưởng đôi chân nàng không còn dính với mặt đất mỗi khi nàng ngồi xổm, như thế trung bình tấn, rồi nhùn mình chuyển qua tình tiết khác. Sau đó, đột nhiên nàng dậm mạnh chân xuống đất, quay mặt về phía sau tung cao hai thanh đoản kiếm về phía bàn thờ rồi nhanh như chớp, nàng vụt quay lại vừa quỳ xuống, vừa đưa hai tay lẹ làng bắt hai cây kiếm như một nhà ảo thuật lành nghề. Cùng với những động tác, tiếng nhạc rung lên lúc rộn rã, lúc trầm lặng, gieo vào lòng Điền Sơn những cảm giác bâng khuâng, nhớ nhung. Tiếp theo đó, nàng đứng lên, vung hai cây đoản kiếm, xoay mình thật nhanh theo nhịp điệu và âm thanh của dàn nhạc. Trong lúc nàng quay tít, Điền Sơn chỉ thoáng thấy ánh hào quang sáng ngời tỏa ra từ hai lưỡi kiếm.

 

Toàn thân nàng như bị che lấp bởi những đường gươm tuyệt mỹ. Sau chót, nàng lùi xuống cuối phòng kiễng chân lên, mở rộng hai tay, như sẵn sàng đón nhận và đan vào đôi bàn tay vô hình chậm rãi tiến tới trước bàn thờ, phục xuống nức nở…

 

Được chứng kiến tài nghệ xuất thần, trong một phút, Điền Sơn quên hẳn hoàn cảnh hiện tại của mình. Không phải cố gắng, Điền Sơn cũng nhập tâm hết mọi tình tiết, mọi động tác của vũ khúc với ý định sẽ dựng thành một tác phẩm. Cho nên, khi tâm hồn nghệ thuật dạt dào nổi lên, Điền Sơn vô tình buông tay khiến thanh đoản kiếm rớt xuống đất, gây thành tiếng động chát chúa.

 

Nghe tiếng động, Kiều Phượng Loan khẽ nhăn mặt, vụt quay ra cửa, đứng thủ thế. Điền Sơn giật mình đứng lên, bẽn lẽn như người vừa phạm tội. Kiều Phượng Loan nhìn chàng với đôi mắt trách móc.

 

Điền Sơn vội giải thích:

 

- Xin bà thứ lỗi cho việc có mặt đường đột của tôi tại đây trong giờ phút này. Thật ra, tôi không có ý tò mò, cố ý xen vào chuyện riêng tư của người khác – nhất là người đó lại ân nhân của tôi. Nguyên hồi nãy, đang thiêm thiếp, tôi bỗng nghe có tiếng nhạc rung. Tôi tưởng đó là nhạc ngựa của bọn cướp tới ám hại bà. Tôi vội lấy cây đoản kiếm chạy ra với thiện chí sẽ giúp bà, mong đền đáp lại phần nào tri ân của bà đối với kẻ lỡ đường nhưng khi tới đây, nhìn vô, không ngờ tôi lại được hân hạnh thưởng thức cuộc biểu diễn vô cùng ngoạn mục của bà. Tôi tự biết hành động như thế là thiếu lịch sự nhưng xin bà hiểu cho rằng đó là một trường hợp đặc biệt, ngoài ý muốn của tôi.

 

Nghe lời giải thích chân thành của Điền Sơn, Kiều Phượng Loan buông ra một tiếng thở dài não nề. Sau một thoáng suy nghĩ, nàng rầu rầu nét mặt, trầm giọng :

 

- Đối với tôi đây là một việc rất quan trọng, nhưng dù sao, việc cũng đã rồi. Tôi không buồn phiền gì ông, chỉ xin ông hứa cho hai điều.

 

Điền Sơn ngước mắt nhìn nàng:

 

- Xin bà cho biết hai điều đó.

 

- Điều thứ nhất, yêu cầu ông hứa với tôi: Từ nay cho tới phút cuối cùng, ông sẽ không tiết lộ cho người thứ ba biết việc gì đã xảy ra, đêm nay.

 

Điền Sơn gật đầu, sau một thoáng suy nghĩ

 

- Tôi xin hứa. Còn điều thứ hai?

 

Kiều Phượng Loan chậm rãi:

 

- Với danh nghĩa họa sĩ, xin ông hứa sẽ không bao giờ vẽ một bức tranh có liên quan mật thiết tới cuộc biểu diễn “Vũ khúc Võ sĩ đạo” này.

 

Trong thâm tâm, tuy Điền Sơn hơi bất mãn trước yêu sách của người vừa thi ơn cho mình nhưng ngoài mặt, chàng vẫn cam kết sẽ không làm trái với hai điều kể trên.

 

Một thoáng vui lướt trên gương mặt khắc khổ đầy ưu tư của Kiều Phượng Loan. Nàng khẽ gật đầu:

 

- Được như thế tôi mới tránh khỏi tội phản bội đối với người chồng thân yêu của tôi nơi suối vàng.

 

Điền Sơn tỏ vẻ ngơ ngác không hiểu. Chàng tha thiết yêu cầu nàng giải thích về tội phản bội mà nàng vừa nêu ra.

 

Qua phút do dự, Kiều Phượng Loan mời khách vô trong phòng, chỉ cái hình bán thân trên bàn thờ, rầu rầu nét mặt:

 

- Đây là di ảnh chồng tôi. Trước khi qua đời, chồng tôi đã sáng tác ra “Vũ khúc Võ sĩ đạo” Tuy nói là vũ khúc nhưng thực sự, đó là sự tổng hợp của kiếm thuật và vũ thuật. Cho nên hồi nãy, khi coi tôi biểu diễn, ông cũng nhận ra là chồng tôi đã đặt nặng phần võ thuật. Bộ môn vũ chỉ có công dụng tăng thêm sự uyển chuyển hoặc sôi động của một vài tình tiết cần có sự kích thích nhịp nhàng của âm nhạc (tức là tiếng nhạc rung). Theo dự tính của chúng tôi, buổi trình diễn đầu tiên sẽ nhằm đêm cử hành lễ Tân hôn. Nhưng, giữa lúc chúng tôi đang chuẩn bị màn trình diễn thì chồng tôi nhận được lệnh phải trở ra mặt trận. Khi chia tay, tôi hứa với chàng sẽ không bao giờ trình diễn “Vũ khúc Võ sĩ đạo” – nếu không có sự hiện diện của chàng. Lời hứa đó tôi đã giữ trọn vẹn trong 3 năm nay. Từ sau ngày chồng tôi qua đời, mỗi đêm, tôi tới trước bàn thờ này độc diễn “Vũ khúc Võ sĩ đạo” cho chàng coi, cho tới đêm nay, ông đã vô tình làm tôi thất hứa với người quá cố. Hồi nãy, tôi mang mặc cảm tội lỗi nhưng bây giờ, sau khi tự minh oan trước linh hồn chàng và trước sự hiện diện của ông, tôi tin rằng chồng tôi sẽ niệm tình tha thứ cho sự bội ước ngoài ý muốn của tôi.

 

µd¥

 

Thời gian thản nhiên trôi qua.

 

Mười lăm năm sau, Điền Sơn trở thành một họa sư lừng danh, những cuộc triển lãm của ông được hầu hết ký giả trong và ngoài nước nhiệt liệt ca tụng. Tuy đã có một sự nghiệp vĩ đại và đạt tới nấc thang cuối cùng của đài danh vọng nhưng họa sư Điền Sơn vẫn chưa mãn nguyện vì trong 15 năm qua, vì lời hứa danh dự, ông chưa thực hiện được tác phẩm ưng ý nhất đời ông. Tác phẩm đó ông đã dựng thành khung với đầy đủ các chi tiết khắc sâu trong tâm khảm từ 15 năm rồi mà ông vẫn chưa có quyền thực hiện. Ông tin rằng: Nếu không có lời cam kết với thiếu phụ năm xưa, tác phẩm “Vũ khúc Võ sĩ đạo” của ông sẽ làm chấn động dư luận hai bộ môn: Võ thuật và Vũ thuật, đồng thời, nó sẽ mở một kỷ nguyên về màu sắc của nền hội họa. Nhưng đối với một họa sư có sẵn tinh thần Võ sĩ đạo như Điền Sơn, sự bội ước là cả một cực hình khủng khiếp.

 

Bữa nọ, trong lúc đang ngồi uống trà, có một thiếu phụ xin tới gặp ông. Nàng bận bộ đồ đen, mắt đeo kính, tuổi cỡ ngoài bốn mươi. Sau phần lễ phép xã giao, họa sư Điền Sơn mở lời:

 

- Xin bà cho biết quý danh và mục đích cuộc viếng thăm này.

 

Thiếu phụ thong thả bỏ cặp kính ra, nhìn họa sư hỏi:

 

- Ông không nhận ra tôi?

 

Nét mặt của họa sư vụt sáng lên khi nhận ra vị khách đang ngồi trước mặt mình là ân nhân của ông 15 năm trước. Qua phút xúc động, Điền Sơn vui vẻ hàn thuyên với cố nhân. Trong câu chuyện, Kiều Phượng Loan ngỏ ý muốn nhờ họa sư vẽ bức tranh “Vũ khúc Võ sĩ đạo”. Nghe khách nói, họa sư cảm thấy trong lòng ông rộn lên một niềm vui. Suốt 15 năm qua, trong thâm tâm, ông chỉ mong có phép lạ xảy ra để ông giải thoát lời cam kết và được tự do sáng tác bức họa ưng ý nhất. Sự mong mỏi đó đột nhiên đã tới với ông. Thiếu phụ năm xưa tự ý tới gặp ông để gián tiếp giải thoát lời hứa danh dự của ông.

 

Trước khi ra về, Kiều Phượng Loan hứa sẽ trở lại lấy bức họa khoảng 2 tháng sau.

 

Liên tiếp trong hơn một tháng, họa sư Điền Sơn tự giam mình trong phòng vẽ, để hết tâm trí vào việc xây dựng tác phẩm ưng ý nhất đời ông. Sau mấy chục năm phụng sự ngành hội họa, chưa bao giờ ông thấy tâm hồn ông thanh thoát như lúc này. Đối với ông, tác phẩm “Vũ khúc Võ sĩ đạo” là một công trình sáng tác có ý nghĩa nhất đối với nếp sống tình cảm của ông.

 

Bức tranh hoàn thành được hơn tuần lễ thì Kiều Phượng Loan trở lại. Cuộc gặp gỡ lần thứ hai tại nhà họa sư diễn ra trong không khí cởi mở.

 

Thoạt nhìn bức tranh, Kiều Phượng Loan không dằn được sự cảm động. Nàng buột miệng kêu lên:

 

- Tuyệt!

 

Nhưng sau đó, nàng không khỏi bùi ngùi, chua xót thấm thía, khi nhận ra rằng: nhân vật trong tranh là một góa phụ trẻ đẹp với gương mặt trái xoan tràn đầy nhựa sống, với đôi mắt huyền mơ, xa xăm của 15 năm trước. Cùng với thời gian và luật đào thải, thiếu phụ trong tranh, bây giờ chỉ còn là hiện thân của sự đau khổ với những nếp nhăn hiện rõ trên trán. Sở dĩ có sự khác biệt đó vì từ sau buổi gặp gỡ đầu tiên của 15 năm trước, hình ảnh góa phụ trẻ đẹp và duyên dáng với những đường kiếm độc đáo đã khắc sâu trong tâm khảm của họa sư mà thời gian dù có màu nhiệm tới đâu cũng không phai mờ được. Vả lại, trong khi sáng tác, họa sư hoàn toàn hướng ký ức về dĩ vãng. Tâm hồn ông không hề bị vẩn đục bởi những nét khắc khổ, già nua và mớ tóc đổ màu hoa râm của Kiều Phượng Loan hiện tại với mớ tuổi đời ngoài bốn mươi.

 

Trước khi ra về Kiều Phượng Loan tâm sự với Điền Sơn:

 

- Sở dĩ tôi tới đây nhờ họa sĩ vẽ bức tranh “Vũ khúc Võ sĩ đạo” vì họa sư là khán giả duy nhất chứng kiến buổi độc diễn của tôi đêm đó. Sau gần 20 năm thủ tiết, thờ chồng, sức khỏe của tôi suy giảm khá nhiều – nhất là những ngày gần đây, sau mỗi lần biểu diễn, khi ngước mắt nhìn tấm ảnh, tôi có cảm tưởng là chồng tôi đang chau mày, tỏ ý bất mãn trước những động tác thiếu hào hứng của Vũ khúc. Do đó tôi bỗng nảy ra ý nghĩ tới nhờ họa sư, vì tôi biết chỉ có họa sư mới giúp tôi được. Từ nay, mỗi đêm tôi sẽ đặt bức tranh này lên bàn thờ, đối diện với di ảnh của chồng tôi. Nhân vật trong tranh tuy không phải bằng xương bằng thịt nhưng nó sẽ vĩnh viễn thay tôi để làm cái công việc “biểu diễn bất động”. Cũng trong dịp này, Kiều Phượng Loan ngỏ ý yêu cầu họa sư Điền Sơn cho phép nàng dùng tên ông đặt cho một võ đường lớn do chính nàng xuất tiền xây cất với mục đích duy trì và nâng cao tinh thần Võ sĩ đạo.

 

Hai năm sau. Chiều hôm đó, trong khi dượt võ với người bạn, tự nhiên họa sư thấy nóng ruột. Ông linh cảm như có điều gì không hay xảy ra. Trong lúc băn khoăn, ông nảy ra ý định tới thăm góa phụ năm xưa.

 

Tới trước cổng, ông dừng chân. Giác quan thứ sáu đột nhiên hiện ra như để báo cho ông biết một biến cố vừa xảy ra trong căn nhà này. Ông hồi hộp cất tiếng kêu. Không có tiếng trả lời. Sau khi đi qua cái sân, ông tới trước căn phòng. Theo sự dè dặt thường lệ, ông lại cất tiếng kêu. Vẫn không có tiếng trả lời. Một cảm giác lành lạnh lướt qua tâm hồn ông. Ông đảo mắt ngó quanh, trước khi đẩy mạnh cánh cửa. Một luồng gió phảng phất mùi tử khí nồng nặc xông ra. Ông rùng mình, tiến tới trước bàn thờ. Bức họa Vũ khúc Võ sĩ đạo đặt trước tấm hình bán thân của vị sĩ quan Hải quân bị nhiều lớp bụi phủ lên. Vài món đồ thờ nằm ngả nghiêng trên bàn, chứng tỏ từ lâu không có bàn tay chăm sóc. Ông bùi ngùi nhớ tới thiếu phụ duyên dáng với bao niềm luyến tiếc. Để tưởng niệm linh hồn người đàn bà khả kính, và sưởi ấm không khí lạnh tanh của căn phòng, ông đốt 3 nén nhang, đứng lặng người một hồi lâu, mắt ngước lên bàn thờ. Ông chợt để ý đến thanh đoản kiếm đặt sau ống cắm nhang. Sau một thoáng do dự, ông cầm cây kiếm lên ngắm nghía. Trước khi rút thanh kiếm ra khỏi vỏ, ông dùng vạt áo lau hết bụi. Nhìn cái cán bằng ngà voi, ông nhận ra ngay đó là cây đoản kiếm mà hơn 16 năm trước, ông đã có dịp cầm trong tay; nhưng bây giờ có khắc mấy chữ: “Kính Tặng Họa sư Điền Sơn”. Lòng ông rộn lên một niềm thương dạt dào. Trong cơn xúc động, ông cố trấn tĩnh để khỏi buông ra lời than ai oán.

 

Qua giây phút giao động của tâm hồn, ông xoay lưng đảo mắt ngó chung quanh một lần chót, đoạn cầm cây đoản kiếm lặng lẽ bước ra khỏi căn phòng.

 

Chiều xuống chầm chậm.

 

Bóng hoàng hôn tắt dần sau những thân cây xác xơ, khô đét. Nền trời ảm đạm, xám xịt như màu da bệnh nhân.

 

Vài lá vàng lìa cành, lơ lửng trên không trung xoay tít theo chiều gió đoạn bay là là, đảo lộn mấy vòng trước khi đâm đầu xuống nằm yên trên mặt đất như những chiến sĩ đã anh dũng chiến đấu tới viên đạn cuối cùng trước khi gục ngã.

 

 

                                                                          Thu Tân Hợi

Vũ Trọng Khánh

 

 

  • Dẫn nhập
  • Aikido Bình Dương
  • Cảm nhận lần đầu học kiếm
  • Di hình hoán ảnh và vô âm kiếm
  • Lên đỉnh Thiên Long
  • Một ngày làm sân
  • Nghĩ về "ân võ"
  • Tinh hoa kiếm pháp
  • Tưởng niệm Trần Bạch Đằng
  • Niềm vui trong việc huấn luyện Aikido
  • Một môn sinh Aikido “đi trước về sau”
  • Anh Dương Đại Tâm, bạn tôi
  • Cây gậy Aikido
  • Công cuộc xây dựng
  • Trong yên lặng
  • Người đẹp Phù Tang: Sự nghiệp của Vs. Steven Seagal
  • Trong vắng lặng
  • Hiệp sĩ hạ sơn (kịch ngắn)
  • Thị phi (kịch vui)
  • Phục hận
  • Nội công tâm pháp
  • Tôi Luyện Võ
  • Nguyên Khí (2)
  • Nguyên Khí (3)
  • Nguyên Khí (1)
  • Chuyện kể về 47 chàng hiệp sĩ.
  • Nguyên Khí (4)
  • Nguyên Khí (5)
  • Nguyên Khí (6)
  • Nguyên Khí (7)
  • Nguyên Khí (8)
  • Nguyên Khí (9)
  • Nguyên khí (3A)
  • Nguyên khí (3B)
  • Nguyên khí (3C)
  • Tôi yêu Aikido.
  • Sự khổ luyện.
  • Tản mạn về Gà và Võ.
  • Nghệ thuật trong võ thuật.
  • NGÀY HỘI LỚN CỦA GIA ĐÌNH BÙI TUÂN.
  • Hoa viên Bùi gia: Tang lớn trong đại gia đình
  • Nữa đêm đi tim Hàn Mạc Tử
  • Nữa đêm đi tìm Hàn Mặc Tử. (tt)
  • MỘT CUỘC CÁCH MẠNG NỘI TÂM.
  • LUẬN VÕ ĐẦU XUÂN: CAO THỦ GẶP THƯỢNG THỪA.
  • Hướng về nơi xa lạ ( Toward the unknown)
  • Hướng về nơi xa lạ (Toward the unknown) (2)
  • Hướng về nơi xa lạ (Toward the unknown) (3)
  • Hướng về nơi xa lạ (Toward the unknown) (4)
  • Hướng về nơi xa lạ (Toward the unknown) (5)
  • Hướng về nơi xa lạ (Toward the unknown) (6)