Lúc còn bé, tôi đã chứng kiến nhiều buổi biểu diễn Thái Cực Đạo. Những cao thủ thuộc bậc đẳng cấp chặt gạch, đấm ngói, phi thân qua một chiếc ô tô đá vỡ nhiều tấm ván do hai môn sinh đùng đình lên nhau. Những hình ảnh ấy làm tôi say mê võ thuật.
Hơn thế nữa, tôi vốn là cậu bé ốm yếu nên gia đình tôi cũng khuyến khích tôi học võ vì mục đích thân thể lành mạnh, tâm thần trong sáng và tinh thần thượng võ.
Cuối cùng, tôi học võ là để phòng thân, khi gặp bất trắc tôi có thể chống trả, để tự tin hơn khi đi trên con đường dài….Thế là tôi đi học võ Thái Cực Đạo lúc lên chín tuổi.
Sau một thời gian dài tập luyện, tôi phải dừng tập vì gia đình khó khăn, sức khỏe kém, chấn thương….không đủ thời lượng cho việc học lẫn việc nhà. Tuy vậy, võ thuật vẫn nung nấu trong tâm can tôi. Khi có thời gian rảnh, tôi tự tập võ tại nhà với vốn kỹ thuật đã tích lũy được
Thời gian cứ lặng lẽ trôi cho đến khi tôi có một gia đình nhỏ và cuộc sống tương đối ổn định. Lòng nhiệt huyết năm nào lại bừng cháy trong tôi, như thúc giục tôi trở lại với võ đường, vừa là sở thích quyền thuật vừa dưỡng sinh vì võ thuật là một phương tiện bồi bổ về hai phương diện: Thể lực và trí lực, giúp tôi lạc quan, tự tin, yêu đời.
Đôi lời xin thưa: Thoạt đầu, tôi đến Đạo Đường đăng ký tập luyện Hiệp Khí Đạo. Lý do tôi chọn Hiệp Khí Đạo vì môn võ này có triết lý thâm sâu, vận dụng quy luật vũ trụ và đòi hỏi người luyện tập tư duy đòn thế nhiều hơn những môn võ vũ lực. Đòn hóa giải đều được thi triển theo hình vòng cầu động, không đối kháng trực diện như môn Không Thủ Đạo, Thái Cực Đạo. Ít vận dụng sức mạnh cơ bắp. Thường khoáng trương bằng sức mạnh tinh thần, vì thế hệ trẻ em, người cao niên, nam thanh, nữ tú đều học tốt.
Ngày đầu tiên đến võ đường, tôi phải leo 80 bậc thang, trung bình lên xuống 160 bậc. Nếu đi tập luyện thường xuyên trong năm năm thì võ sinh nơi đây có thể đăng ký tham gia chinh phục đỉnh Everest.
Võ đường này có cái tên đặc thù, “Đạo Đường Aikido”, được thành lập năm 1959 do một vị Vs huyền đai đệ nhị đẳng Hiệp Khí Đạo người Việt từ Pháp trở về Việt Nam Phát triển môn võ này: Vs Đặng Thông Trị.
Phòng tập Đạo Đường Aikido nằm chót vót lầu 3. Vì đây là sân thượng bốn bề gió lộng, phía trên được lợp mái tôn, che nắng, che mưa. Hướng Bắc được dựng một tấm vách làm chính điện, hướng Đông, Tây và Nam được phủ rèm che chắn một gió hai sương. Trước chính điện treo 3 bức tranh chỉ thị sức mạnh tinh thần của con người hòa hợp với vũ trụ. Phía bên trái chính điện được đặt một bàn thờ, bên trên treo một bức ảnh lớn Tổ Sư, bên dưới ảnh Tổ sư là ảnh thờ vị sáng lập Đạo Đường: Đặng Thông Trị. Chính giữa là một sân tập 6-8 mét được trải Tapi cho môn sinh mặc sức Ukemi mà không sợ gãy tay, què chân. Tuy phòng tập khá nhỏ, nhưng nó ấm cúng và chính nơi đây đào luyện biết bao Vs thành danh! Nó được xem là “Ngôi nhà Hiệp Khí Đạo Việt Nam” và là trung tâm Hiệp Khí Đạo duy nhất tại Việt Nam được Tổ sư công nhận lúc bấy giờ. Nó chính thức có cái tên Đạo Đường Thiên Tâm ( tiếng Nhật Tenshinkai nghĩa là lòng trời bao la- chính Tổ sư chọn tên này).
Do biến cố lịch sử năm 1975, Nam Bắc thống nhất. Đạo Đường Thiên Tâm tạm ngưng hoạt động. Tưởng chừng nó bị khai tử trong quên lãng. Nhưng không, vào năm 1991, một nhóm võ sư đã tái thiết lập Đạo Đường với cái tên mới “Tenryu Aikido Đakao” tọa lạc 94 Điện Biên Phủ P. Đakao Q.1, do VS giảng sư Bùi Thế Cần làm Đạo Đường Trưởng.
Sau khi khởi động vài động tác nâng đùi 80 bậc thang thì tôi đến ngưỡng cửa Hiệp khí Đạo, bước vào phòng tập, thay võ phục chỉnh tề, lên sân tập trong tâm hồn thư thái.
Kể từ ngày hôm ấy, tôi được Vs Bùi Thế Cần hướng dẫn tập luyện các thế tấn, di thân (Taisabaki), xoay thân (Tenkan). Các tư thế té lăn trước, té ngửa về sau….Tuyệt chiêu của thầy là lý thuyết “thăng giáng” và “thượng hạ tương tùy”. Mục đích của nguyên lý này là làm cho đối phương mất quân bình trọng tâm, trọng lượng “nổi” từ đó dùng khối lượng của mình thi triển đòn quật ngã đối phương trên thảm mà ít phí sức lực của mình. Rất hay!
Hơn thế nữa, sau giờ tập, thầy dạy cho chúng tôi môn võ lừng danh thiên hạ, môn Thái Cực Quyền. Thầy đã kiên tâm bền chí, vui vẻ chỉ bảo cho các môn sinh những gì còn sơ hở trong cú đá, đường quyền. Dường như thầy rất tâm đắc các động tác mà tôi thi triển bài quyền Thái Cực, nói riêng.
Thế rồi ngày vui đó qua nhanh, thoáng đã vài năm, thời gian đào luyện cho môn sinh tại đây có một tinh thần thượng võ trong một thân thể tráng kiện đã chấm dứt vì thầy đã lui về sống ở Lái Thiêu, tỉnh Bình Dương. Thầy đã lập Home dojo (võ đường tại nhà) Tiếp tục công việc truyền bá môn võ Hiệp Khí tình thương tại vùng đất mới này.
Lúc này thầy tiến cử một số môn sinh trong đó có tôi tiếp tục tập luyện với một vị chân sư khả kính của võ đạo Aikido. Vs Nguyễn Tăng Vinh. Thầy Vinh là một giảng sư Đại học, vừa là một võ sư huyền đai đệ lục đẳng Hiệp Khí Đạo. Thời trai trẻ, Thầy đã theo học với thầy Đặng Thông Phong. Giám đốc Hiệp Khí Nhu Đạo lúc bấy giờ. Thầy Vinh đã lĩnh hội những tinh hoa Hiệp Khí Đạo từ các bậc tiền nhân và đã nghiên cứu sách báo về nguyên lý, lịch sử rồi đem ứng dụng trong quá trình tập luyện. Thầy rất thâm hiểu võ học.
Thầy đã dạy chúng tôi phương pháp KANJY (phương pháp cảm nhận). Đây là kỹ năng thả lỏng cơ thể để cảm nhận lực tấn công của đối phương từ nhiều hướng khác nhau. Sự cảm nhận đó có giá trị đối với tôi trong quá trình luyện tập Hiệp Khí Đạo. Đồng thời là chìa khóa mở cánh cửa cho tôi tiến đến thành công nhanh nhất và hữu hiệu nhất. Chính phương pháp này đã giúp cho tôi thi triển đòn thế uyển chuyển, bay bướm, đạt đến mức hợp khí với đối phương. Đúng là một bí pháp, bí mật, bí truyền của người Nhật, nhưng thầy lại lưu truyền những tinh hoa ấy cho thế hệ chúng tôi. Đó là hành trang giúp cho chúng tôi vững bước trên đại lộ Hiệp Khí Đạo bát ngát, vô tận.
Và giờ đây, tôi là một hành giả Hiệp Khí Đạo tiếp tục học ở Thầy nhiều điều hay, nhiều ý đẹp của môn võ đạo này và khuôn đúc thành những kinh nghiệm quý báu. Mong sao mai hậu tiếp nối ý chí các bậc tiền nhân lưu truyền những di sản tinh hoa võ đạo tình thương cho lớp thanh niên trẻ, nhằm tạo sự vững mạnh cho thể chất lẫn tinh thần minh mẫn, phát huy đức nhiều, tính tốt, luôn hướng đến Chân- Mỹ- Thiện để xứng đáng con Hồng cháu Lạc của giang san gấm vóc Quốc Việt.
Thành Tâm Tri Ân Nhị Vị Giảng Sư- Võ Sư Khả Kính!
CỔ LÂM TRƯỜNG VŨ.