Phương Văn,
Với tính tình cương trực, thẳng thắng, thậm chí nóng nảy, trong mấy năm đầu luyện tập, có lần anh Chung đã vi phạm môn qui trầm trọng ngoài đạo đường và bị phạt nặng nề. Anh bị thầy Thanh phạt “giới khẩu” (cấm nói trong sân tập) 3 tháng, với sự giám sát của anh Huy, lúc đó đang là học sinh lớp 11. Mọi người e anh bỏ giữa chừng, không ngờ cứ vậy, anh lặng lẽ luyện tập, và vượt qua “hạn”. Tập Aikido với anh Chung trở thành một phần đời, luyện tập không ngừng. Ngoài luyện tập Aikido trên sân tập, với thế mạnh là những người giỏi ngoại ngữ, hiểu biết kỹ thuật và là người trực tiếp truyền dạy Aikido, anh Chung và anh Hà còn là các dịch giả của Aikido Huế. Hai anh đã dịch hàng chục bài báo từ các trang web Aikido như aikiwebs.com; aikidojournal.com aikidofqa.com…để xuất bản trong các bản kỉ yếu của Aikido Huế.
Với bản lĩnh kỹ thuật và phong cách sống chững chạc, anh được thầy Thanh giao quản lý và trực tiếp huấn luyện ngay khi đang còn là đai nâu và sau đó tiếp quản võ đường khi thầy công tác xa. Biết mình là người tính tình thẳng thắn, cương trực, anh Đức Chung luôn kết hợp với các anh khác trong cùng khóa để cùng tổ chức huấn luyện và điều hành. Bác sỹ Đoàn Văn Minh về sau hay ví, “Minh và Chung tạo cặp Thủy Hỏa ký tế, nấu nước sôi, mà không làm lửa tắt, không làm nước trôi! Lửa biết nằm dưới, nước chịu ngồi trên làm chi chẳng nổi”
Anh Võ Văn Quang Huy là huấn luyện viên ít tuổi đời nhất nhưng có số năm đi tập “già” nhất trong các huấn luyện viên đương đại của Aikido Huế. Khi đi tập anh Huy thậm chí còn không biết mình tập cái gì. Ngày đầu mẹ đưa đến trước cửa Nhà Văn Hóa Thanh Niên thành phố Huế, chú nhóc Huy lò mò vào tập ở Teawoondo. Đến gần tháng sau, bố của Huy đến thăm võ đường mới phát hiện ra con mình không tập Aikido mà tập võ khác!. Thế là ông phải chạy khắp nơi tìm “anh cu con”, đưa trở lại sân tập và dặn cu cậu là nhớ chỗ đến đây tập! Hóa ra anh cu Huy không biết đến cả tên của môn võ mình sẽ tập, và hoàn toàn không có khái niệm gì về môn võ mà mình sẽ theo tập ròng rã suốt gần hai chục năm trời tiếp theo.
Vào tập được một hai năm thì thầy Lê Viết Đắc di cư, anh Huy tập với thầy Thanh liên tục từ đó. Võ đường Aikido thăng trầm nhiều đoạn, có lúc thầy Thanh bận rộn công việc đi liên tục không có ai đứng dạy, có lúc mùa đông chẳng có học trò nào đến lớp, Thầy Thanh đã phải quyết định đóng cửa võ đường Aikido Huế luôn cả mấy tháng. Hồi đó, chỉ còn lại một, hai người tập với nhau ở nhà, lâu lâu mới kéo nhau lên võ đường dợt cái sân. Anh Huy lặng lẽ, kiên trì theo tập và có lúc là người duy nhất còn tập Aikido với hai vợ chồng thầy Thanh và cô Thư ở Huế. Là học trò cấp 1, cấp 2, rồi cấp 3 ở trường Đại học Khoa học, và rồi sau chuyển thẳng vào đại học anh chàng học trò giỏi Quang Huy cũng “đương đầu”, và “la cà” với đủ thứ trò “yêu quái” của tuổi học trò.
Về sau thỉnh thoảng tâm sự với thầy Thanh về cái khó nhất của anh là “thu xếp thời gian đi tập”, và “dẹp bỏ một cái gì đó để đi tập”. Đến nay, anh Quang Huy là người duy nhất không có bạn đồng liêu cùng khóa trong võ đường. Vì thực ra, chú nhóc Võ Văn Quang Huy dạo nào chỉ vào tập sau thầy Thanh, thầy Trí, cô Minh Thư có vài tháng thôi, sau đó tất cả các bạn cùng tập cứ vào rồi ra liên tục, chỉ còn lại trơ một mình chàng thanh niên Huy thi gan với thời gian. Cứ vậy, anh lặng lẽ, kiên trì theo đuổi tập luyện với thầy Thanh, rồi cùng thầy Thanh khôi phục từng bước phong trào Aikido cho Huế.
Anh Quang Huy cũng là người có cái đai đen “đợi” lâu nhất trong Aikido Huế. Cho dù tập luyện khá lâu và là người có khiếu, thông minh và thể chất cực kỳ tốt, anh Huy phải đợi đến hơn 10 năm mới được trao huyền đai. Chuyện là vì thầy Thanh chỉ trao huyền đai cho người 18 tuổi, theo thầy khi trao huyền đai, anh chính thức nhận trách nhiệm của một người truyền bá, hướng dẫn Aikido phát triển Aikido Huế. Với hai bốn tuổi đời, ròng rã hơn 18 năm trời luyện tập không vì tranh đấu hơn thua, không mơ màng về chuyện đai đẳng chỉ đơn thuần luyện tập về võ thuật và suy ngẫm về võ đạo. Trong suốt thời gian đó, anh trực tiếp truyền dạy Aikido hơn 10 năm ở Huế. Cùng với việc luyện tập kiên trì Aikido, anh vừa là học sinh chuyên, rồi sinh viên tin học của trường đại học Khoa học Huế, ra trường mở công ty kinh doanh làm ăn như bao nhiêu thanh niên năng động khác. Trong suốt thời gian thử thách bền bỉ, luyện tập không ngừng, anh trở thành một trong những trụ cột vững chãi của Aikido Huế.
Ngoài 4 nhân vật trụ cột tiêu biểu trên, các huấn luyện viên Aikido Huế đương đại còn có nhiều huấn luyện viên khác như anh Nguyễn Đức Thuận, anh Nguyễn Quốc Huy, Đoàn Văn Uyển mà mỗi người đều có những “cú lội vượt qua mình” đáng nể. Anh Thuận là người nhỏ con nhất trong các anh huấn luyện viên, mỗi ngày theo cho được chúng bạn trong sân tập là một lần nỗ lực vượt qua chính mình. Sau khoảng hơn 7 năm luyện tập, anh đi tu nghiệp ở Úc khoảng 3 năm, trong thời gian đó anh Thuận phải tự lo chuyện ăn ở học tập, rồi vẫn kiên trì luyện tập. Đến năm 2005, trở lại Huế, anh lập tức quay lại đạo đường Đồng Tâm, luyện tập như cũ, tiếp tục tham gia ban huấn luyện như ngày nào. Hiện tại anh đang là người giúp xây dựng và quản lý trang web Aikido Huế. Những nỗ lực trong luyện tập và niềm đam mê của anh Thuận luôn là điều làm anh em trong Hội đông Huyền đai và các võ sinh mến mộ.
 |
| Từ phía trái: Thầy Hoàng Ngọc Hùng (Aikido Đà Nẵng); thầy Võ Đình Thanh, anh Nguyễn Đức Thuận, Nguyễn Vĩnh Hà, Võ Văn Quang Huy, Đoàn Văn Minh, thầy Nguyễn Đắc Trí, cô Phạm Minh Thư. Kỳ thi huyền đai Nhị Đẳng, năm 2002. |
Trái ngược với người anh họ Đoàn Văn Minh, anh Đoàn Văn Uyển có vóc dáng to lớn, cao gần thước tám, đẹp trai và ăn nói có duyên nhất Hội đồng Huyền đai. Trong suốt cả chục năm rèn luyện với các anh chị đồng liêu, anh Uyển cũng có lịch sử tập võ “máu me”, li kỳ không kém. Anh là người “máu” võ, hăng say luyện tập, nhiều lúc được liệt vào loại “say”! Anh luôn cố nâng cao kỉ lục của mình, có lần “hăng tiết” trong khi tập Ukemi waza, anh “bay” qua một dãy gần chục người xếp hàng. Bay xa quá, anh bay thẳng ra khỏi cửa sổ, đập chân vào cửa, phá tung cửa, vỡ kính. Một tấm kính to cắt đứt gân gót chân của anh, anh Uyển phải nhập viện, nối gân lại và nghỉ tập cả năm trời, ấy vậy, sau khi hồi phục tạm thời, anh lập tức quay trở lại đạo đường luyện tập.
Vào Sài gòn làm việc và nghiên cứu trong ngành vật lý liệu pháp, anh luôn dành thời gian luyện tập, thăm viếng các đạo đường và các đại sư Aikido. Trở lại Huế, anh lập tức xách đồ lên sân tập tham gia luyện tập và huấn luyện. Trong mấy lần hội ngộ 3 miền ở Hà Nội, Sài Gòn, Bình Dương, Đà Lạt cho dù đang tham gia luyện tập giảng dạy ở Huế hay đang ở Sài Gòn, anh đều tự nguyện thu xếp thời gian công việc, hưởng ứng lời kêu gọi của Aikido Việt, xách mộc kiếm phó hội cùng các hành giả từ khắp 3 vùng tổ quốc.
Chàng kỹ sư Nguyễn Quốc Huy sau khi tốt nghiệp phổ thông, đồng thời cùng lúc anh thi đỗ đại học, vượt qua kỳ thi huyền đai, xách mộc kiếm vào Đà Nẵng học đại học. Với Huy, kỹ thuật Aikido Huế đã ăn nhập sâu vào cách luyện tập suy nghĩ, với phong cách mềm dẽo, hiền hòa nhưng hiệu quả. Vào Đà Nẵng, anh đến tìm gặp Aikibudo Đà Nẵng, nhưng sau đó thấy mình không hợp với kỹ thuật của Aikibudo Đà nẵng lúc đó. Anh tâm sự là kỹ thuật của Aikibudo Đà Nẵng là quá cương mãnh, và rất khác với cái mà anh hấp thu và rèn luyện của mình ở Huế, không hợp với anh. Đổi lại, anh đã chú tâm vào tự luyện với thanh mộc kiếm của mình với kiếm pháp đã được thầy Thanh truyền dạy, chuẩn bị trước khi vào Đà Nẵng học tập. Mỗi lần ra Huế giữa kỳ anh lại tranh thủ lên sân tập luyện tập với và trao đổi bạn bè đồng liêu và các võ sinh Aikido Huế. Ngay sau khi tốt nghiệp đại học, nhận việc trở lại Huế, anh lại lập tức xách kiếm lên sân gia nhập hội đồng huyền đai, trực tiếp truyền thụ kỹ thuật và niềm đam mê của mình Aikido cho các võ sinh.
(Còn tiếp)
|