Phần Ba: Vì một Aikido Việt Nam, Ba miền hội ngộ.
Một chữ “dám”
Một điểm khá đặc biệt có thể gọi là bản sắc cho ban Huấn luyện Aikido Huế hiện tại là tinh thần dám nghĩ, dám làm, sáng tạo, điều mà giới Aikido có thể gọi là “dũng khí”. Cái “Dũng” của các huấn luyện viên Aikido có được không chỉ bởi “nguyên khí” của mỗi người hay bản lĩnh được tôi luyện qua các hoạt động, mà còn được hình thành bởi tinh thần đoàn kết, biết tập hợp sức mạnh, thế mạnh của mỗi người và dựa vào hoàn cảnh bên ngoài một cách năng động sáng tạo. Phong cách sống, sự năng động hợp tác, đoàn kết này là các nhân tố cơ bản của “Hiệp khí” trong Aikido Huế. Điển hình của sự dám nghĩ, dám làm của các huấn luyện viên Aikido Huế “trẻ” mà “không nhỏ”, “bình” mà “không thường” là sự tổ chức thành công của Hội ngộ Aikido 3 miền lần thứ nhất tại Huế.
Ngay từ đầu, các anh rất đồng ý với thầy Võ Đình Thanh là sự kiện Hội ngộ ba miền ở Huế này mang tính lịch sử, do vậy đã làm là phải làm cho lớn. Mình vốn “nhỏ”, muốn làm được việc lớn phải biết chọn cái thang cho cao, cái sàn cho lớn để đứng mà vươn xa. Việc chọn đúng Festival Huế lần thứ 2 để làm là chuyện lớn, các họat động phải được thiết kế phù hợp thì mới phát huy được. Nếu ta không làm lớn, không làm khéo thì tất cả các sự kiện của festival sẽ đè bẹp ngay danh tiếng của Aikido Việt ngay từ khi xuất hiện. Theo họ, đã dám chọn sóng lớn mà cưỡi, thì phải tập trung nhau lại cố gắng dùng sóng lớn, gió to để đẩy thuyền ta đi xa, vươn cao hơn.
Tinh thần này được “dịch” thành một chương trình 3 ngày liên tục và bao gồm một hội thảo kỹ thuật nội bộ, một buổi gặp mặt chính thức của các lãnh đạo Aikido Việt, một cuộc biểu diễn ngay trung tâm thành phố, và một bữa đại tiệc cho mọi người thoải mải chia sẻ, kết nối với nhau. Các họat động phải làm sao thu hút được sự tham dự chứng kiến của đại diện của tất cả các bên quan tâm của giới võ thuật, chính quyền và báo chí. Chương trình 3 ngày “công diễn” đó lại được chuẩn bị và dàn dựng trong hơn mấy tháng trời, với nguồn lực hạn hẹp, thể chế khó khăn. Chính quyền hồi đó cũng hầu như chưa biết Aikido là gì? Huống hồ tổ chức một họat động “võ thuật” mang tính quốc gia, ngay trong lòng một festival văn hóa!
Trong mấy tháng chuẩn bị hậu cần đó, thầy Thanh lại ở xa trong suốt thời gian 3 tháng trước hội ngộ, thầy chỉ có thể tham gia ở những khía cạnh nhất định. Ngay cả trong tuần diễn ra hội ngộ, thì thầy Thanh chỉ bay ra Huế trước ngày bắt đầu cuộc hội ngộ lịch sử 3 ngày để thu xếp một số việc tổ chức quan trọng khẩn cấp với ban tổ chức Festival Huế 2002 và các Sở quản lý. Sau đó, thầy chỉ kịp đón tiếp các đoàn lúc vừa đến, tổ chức seminar vào buổi chiều ngày thứ nhất, tổ chức cuộc họp mặt đầu tiên của các võ sư Aikido 3 miền trên sông Hương vào đêm đó, rồi thầy lại phải bay gấp trở lại Sài Gòn vào sáng hôm sau. Toàn bộ công việc chuẩn bị, điều phối của cuộc hội ngộ nói cho chính xác đều do các huấn luyện viên Chung, Minh, Hà, Huy, Thuận, cùng thầy Nguyễn Đắc Trí và cô Phạm Minh Thư quán xuyến. Đương nhiên các nỗ lực này còn phải kể tời sự giúp sức của nhiều thế hệ võ sinh của Aikido Huế.
 |
| Ảnh: Nụ cười rạng rỡ của thầy trò, anh em sau đêm biểu diễn Hội ngộ 3 miền Huế
4 người mặc Hakama hàng đầu bên trái qua: cô Minh Thư, BS Minh, thầy Trí, anh Chung. Người đứng che số 2002 là anh Quang Huy. |
Một chữ “hiệp khí”.
Việc tổ chức hội ngộ 3 miền mặc dầu do sự thiết kế, kiến trúc của thầy Võ Đình Thanh, tuy nhiên sự kiện này chỉ có thể hoàn thành được nhờ sự đoàn kết, và tinh năng động sáng tạo của các huấn luyện viên trẻ của Huế trong năm 2002. Hồi đó, cho dù chuẩn bị hầu hết mọi việc lớn về vận động các bên được tiến hành từ gần cả năm trước, tuy nhiên đến đầu năm 2002, mọi việc hậu cần, tổ chức, các thủ tục hành chính, rồi “nồi niêu xong chảo” cũng là mới bòng bong, áp lự lớn lên nhóm HLV trẻ không chuyên này của Aikido Huế. Việc hậu trường liên quan từ hoàn thành thủ tục hành chính, quyên góp kinh phí, thương thảo địa điểm, tổ chức tiệc tùng, chương trình biểu diễn. Tất cả đều phải do các anh trực tiếp tổ chức, vận hành, điều phối suốt mấy tháng ròng.
Ngay chuyện tìm cho ra khách sạn, nhà nghỉ, địa điểm tập huấn hội thảo, và thiết kế sân khấu biểu diễn công cộng cũng đủ thấy cả ngàn lẻ một chuyện cần phải tiến hành và điều phối. Công việc tổ chức còn liên quan trực tiếp đến việc thương lượng giá cả, đốc thúc các bên hợp đồng cho đúng hạn. Hầu hết các đoàn đến Huế hồi đó đều nhờ Aikido Huế tìm giúp và thương lượng khách sạn, đặt chỗ giúp. Thành phố Huế dạo đó đâu có dễ như ngày thường, đó là trung tâm của festival Huế 2002, cả mấy vạn người kéo nhau đến, việc hậu cần vốn là việc “bà rằn” trở nên khó gấp bội. Ngay cả ban tổ chức Festival Huế chuyên nghiệp cũng vừa làm vừa chạy. Hồi đó, giá phòng ốc tăng gấp 2 gấp 3 lần bình thường, có tiền cũng chưa chắc thuê nổi nhà nếu không biết cách.
 |
| Ảnh: VS Kanameda và Tu Đạo Quán VJCC tại Hội Ngộ 3 miền Huế. |
Chỉ “mới” công tác bảo vệ an ninh công cộng của cuộc biểu diễn Aikido lịch sử ở quảng trường Nhà văn hóa trung tâm tỉnh, ngay giữa festival Huế 2002 đã là chuyện đòi hỏi sự phối hợp lực lượng tuyệt vời. Nó liên quan đến nhiều thủ tục và nhiều ban ngành chức năng, chuyên môn từ Ban Tổ chức Festival, Sở Văn Hóa Thông Tin, Sở Thể Dục Thể Thao, Công An thành phố, Công An Phường, Trung tâm Văn Hóa Thông tin Tỉnh. Ngay việc thuyết phục cho được các bên chính quyền, và “bảo lãnh” uy tín cho các bên tham gia về an ninh trật tự cho việc “vác côn, xách kiếm, diễn võ”, giữa Festival văn hóa tầm quốc gia này cũng là chuyện cần nhiều sự thuyết phục, giới thiệu và vận động hành lang từ nhiều phía, và phối hợp giữa các anh với các bên chức năng của chính quyền.
(Còn tiếp)