Khi được phép tổ chức, cuộc biểu diễn lịch sử của Aikido 3 miền dự kiến sẽ thu hút sự tham gia của mười mấy đoàn từ các tỉnh tới, đòi hỏi cả một sự nỗ lực điều phối lực lượng nội bộ từ các đoàn từ trước. Công tác thủ tục, thể chế với “bên ngoài”, tức các cơ quan chức năng là chuyện khó, thế nhưng hồi đó theo lời thầy Bùi Thế Cần và các anh Đức Chung, Vĩnh Hà kể lại, không biết các đoàn có hưởng ứng không, và có chuẩn bị bài bản để tham gia trình diễn không? Việc trao đổi, đốc thúc, duy trì thông tin, tiến độ với các bên lại là một chuyện không đơn giản chút nào. Chi phí điện thoại không thôi, cũng “ngốn” khá nhiều tiền rồi. Mà hồi đó làm gì có website Aiki-Viet.com.vn để còn nhờ.
Cuộc biểu diễn lịch sử này còn có cả mấy chục khách mời là các quan chức của các ngành chức năng, võ sư lãnh đạo của hầu hết các môn phái võ trong thành Huế, cộng thêm mấy ngàn khán giả cộng với hàng chục phóng viên báo chí, truyền hình, ngay giữa Festival Huế 2002. Với sự chuẩn bị chương trình như vậy, bản thân những người chủ nhà ngoài việc mời các bên cũng phải chuẩn bị chương trình biểu diễn của mình. Trong chương trình đó, họ cũng chuẩn bị một chương trình dự phòng, nếu các đoàn không chuẩn bị kịp, thì Dakao, VJCC và Huế sẽ “chạy sô” một chương trình 2 giờ. Để biểu diễn được 2 giờ đồng hồ võ thuật hấp dẫn cho khán giả Huế, đất thần kinh văn vật”, vốn khó tính về võ, thì họ lại phải chuẩn bị ráo riết, nghiêm túc cả mấy tháng trời.
Trong chương trình, Ban tổ chức thống nhất tổ chức một hội thảo để lần đầu tiên sau hơn 40 năm có mặt tại Việt Nam các đoàn võ sư, võ sinh 3 miền gặp nhau, cả 3 miền được nghe các bậc đại sư từ Sài Gòn, Đà Lạt, Đà Nẵng, Tokyo giảng bài, nói chuyện, trước sự chứng kiến của Ủy Ban Thể Dục Thể Thao Quốc Gia. Sau buổi biểu diển lịch sử trước công chúng, Những vị chủ nhà còn “dám” tổ chức một cuộc dạ tiệc, để rồi lần đầu tiên mấy trăm lão sư, huấn luyện viên và võ sinh từ 3 miền tổ quốc có dịp cụng ly, trò chuyện giao lưu, để khởi đầu cho những mối quan hệ mang tính chiều sâu hơn, cá nhân hơn.
Về sau nghe nhiều người kể lại, sau phần lễ hội, thì phần “hội hè” đêm đó góp phần đáng kể cho nhiều mối quan hệ thân thiết giữa các cá nhân giữa 3 miền hơn. Trong suốt đêm đó, trong khách sạn Nguyễn Huệ bên bờ sông Bến Ngự, tiếng “dô ta”, “Kampai”, đầu này, đầu kia các nhóm tụm năm, tụm bảy cứ vậy chuyện trò thâu đêm lịch sử. Kết thúc dạ tiệc, chia tay hội ngộ, mọi người mong chờ vào các kỳ hội ngộ mới, một truyền thống mới của Aiki Việt.
Thiết nghĩ nếu mọi người không có khả năng, không tin vào mình, không có cái chữ “dũng”, dám làm, không biết cách điều phối lắng nghe, hợp tác, không có niềm tin vào nhau, không “đồng tâm” rồi “hiệp lực”, thì hội ngộ 3 miền lần thứ nhất chắc cũng chỉ là ý tưởng mà thôi. Nhiều lắm chắc cuộc hội ngộ cũng chỉ là một cuộc gặp gỡ trong nội bộ võ đường chứ không thể gây nổi tiếng vang trong toàn quốc như nó đã tạo ra. Hội ngộ 3 miền lần thứ nhất đó đã tạo điều kiện cho sự xuất hiện của Aikido trong làng võ Việt Nam một cách vang dội, với sự chuẩn bị và tham của báo chí từ trước, trong và sau festival Huế 2002 như báo Tuổi Trẻ, Thanh Niên, Truyền Hình Việt Nam.
Hơn nữa nó được trình diễn thành công ngay ở một trong những quảng trường quan trọng nhất trong thành phố Huế, ngay giữa festival văn hóa lớn nhất của đất nước, với sự tham gia của các quan chức cao cấp của Trung ương, địa phương của các ban ngành cấp tỉnh đã thu hút được sự chú ý của các cơ quan quản lý, báo chí và dân chúng trên nhiều vùng đất nước, mở đầu cho sự phát triển khá thuận lợi cho Aikido trong cả nước.
Một điểm khó của Ban Vận động hồi đó là Aikido không có tổ chức tầm quốc gia, chỉ có giới chuyên môn thể dục thể thao địa phương biết, các cơ quan quản lý khác có rất ít thông tin và hiểu biết. Mặt khác Ban tổ chức hội ngộ Aikido lại muốn được tham gia vào Festival Văn hóa, mọi người ban đầu nghe rất chõi tai. Việc vận động cho thông về tư tưởng đã là chuyện mọi người thấy khó khăn. Ngay đến ông đại diện UBTDTT Quốc gia khi được mời vào dự Hội ngộ cũng nói thẳng, ở tầm quốc gia UBTDTT chẳng biết có sự tồn tại của Aikido ở Việt Nam lâu vậy, họ cư nghĩ mới xuất hiện được một hai năm. Có nêu điểm này lên, mới thấy giá trị của Hội Ngộ, về sau giới quản lý biết, dân chúng được thông tin rộng rãi, hiểu rõ hơn về nguyên lý, triết lý và giá trị của Aikido, việc xin phép mở đạo đường Aikido ở nhiều tỉnh được sự ủng hộ và tạo điều kiện dễ dàng hơn nhiều. Nhiều tỉnh giới quản lý TDTT rất chủ động và tích cực ủng hộ việc hình thành và phát triển Aikido ở địa phương họ.
 |
|
Ảnh: Hân hoan “truyền thống đẹp”, Đoàn Huế và Đà Lạt tại Hội ngộ Bình Dương |
Nếu chú ý vào việc tổ chức họat động Hội ngộ này ta thấy Hội đồng Huyền đai Aikido Huế không chỉ trình diễn kỹ thuật võ của mình trong các cuộc Seminar, cuộc biểu diễn hội ngộ, mà họ còn phải đóng góp công sức, tài lực, vật lực cho Aikido. Họ đã sử dụng hết sức linh họat, hiệu quả tất cả các phần “nguyên khí” trong đó quan hệ, uy tín xã hội của mỗi cá nhân đều được vận dụng, với một ý tưởng chung là đóng góp cho sự hình thành và lớn mạnh của Aikido Việt. Phải chăng đó chính là sự vận dụng thực tế của hai chữ “Hiệp Khí”.
Một chữ “Tình”
Nhìn lại cuộc hội ngộ 5 năm về trước, lúc các anh Văn Đức Chung, Đoàn Văn Minh, Nguyễn Vĩnh Hà mới là các sinh viên mới ra trường. Anh Võ Văn Quang Huy, anh Nguyễn Quốc Huy, anh Đoàn Văn Uyển thì đang học sinh viên năm nhất, năm nhì. Lương tiền không bao nhiêu, quan hệ chẳng nhiều nhặn gì, thầy ở xa, thế nhưng các anh dám đứng ra nhận nhiệm vụ, trách nhiệm và nỗ lực hết sức để làm nên lịch sử.
Sự tận tâm, tận lực, đoàn kết một khối và ý tưởng cao quý của các anh đã là khối “nguyên khí” làm cả đạo đường Aikido Đồng Tâm Huế chuyển động, nhiều thế hệ võ sinh trong đó có nhiều người là quan chức, doanh nhân, hiền sỹ của đất Huế cũng vì vậy mà “tận tình” tham gia. Tất cả mọi người trong đạo đường, nhiều thế hệ với nhiều mối quan hệ và uy tín xã hội khác nhau đã giúp Aikido Huế thực hiện được ước vọng của họ. Chính họ đã cùng các đại sư Bùi Thế Cần, Katsumi Horizoe, thầy Võ Đình Thanh thực sự cùng nhau chung sức, chung tay đặt nền móng cho một bước ngoặt mới cho Aikido Việt.
 |
| Ảnh: Một buổi sinh họat năm 2001. Đạo đường thì nhỏ, vì Đồng Tâm mà lớn |
Chuyện hậu trường tổ chức của hội ngộ 3 miền lần thứ nhất này không chỉ đơn giản có vậy, là người có duyên chứng kiến các hoạt động lịch sử này, có dịp tôi sẽ có chia sẻ thêm. Ví dụ, cái nợ “đầu tiên” theo các anh hay nhắc đùa là “cái hội ngộ” lần thứ nhất này vẫn còn “mắc nợ” cô Minh Thư mấy triệu đồng đến nay chưa trả!
Đến khi mọi việc xong xuôi, mọi người tụ hợp bên nhau, ngẫm nghĩ lại mới thấy giá trị của mấy chữ “nguyên khí”, “dũng khí” và “hiệp khí” trong anh em HLV Aikido Huế lúc đó. Qua cuộc hội ngộ, và nhiều lần gặp gỡ với các hành giả Aikido Việt về sau, mọi người hiểu rõ những gì Aikido Huế đã nhọc nhằn, thầm lặng làm cho Aiki Việt. Không chỉ vậy, ngày thường, trong các dịp gặp gỡ các HLV Aikido Huế vẫn là các môn sinh hiếu học, chuyên cần của các đại sư. Họ vẫn chỉ là các bạn thanh niên gần gũi, thông minh, hóm hỉnh với các bạn đồng trang lứa, cho dù trong Aikido hay ngoài đời, không chút “công thần”, không chút “ngạo tướng”, chẳng chút “kiêu binh”. Chính những điều đó đã làm cho các bậc thầy, các bậc đàn anh, chúng bạn cùng trang lứa trong Aikido Việt rất thân tình với họ.
(Còn tiếp)