Thuở nhỏ, ta thường mơ có ngày gặp được một danh sư có thực tài, có tâm đại hải để yên lòng theo học.
Hồi còn bé không có chàng tuổi trẻ Việt Nam nào mà không mơ luyện tập võ nghệ để một mai trở thành cao thủ trong giới võ lâm.
Thời mới lớn đắm mình trong sách vở, gặp những Chung Vô Diệm, Hạng Võ, Lữ Bố, Chung Ly Muội, Hạ Hầu Đôn, Hàn Tín ta đã mơ được cầm quân ra trận, thét tiên cầu Vị, thây chất đầy đồng, cười ha hả.
Và đến hồi Kim Dung xuất hiện, với Quỳnh Giao bên cạnh, tuổi thanh niên ai không mê thành Vô Kỵ, Quách Tỉnh? Ai không ước ao được như Tiêu Phong, hiên ngang trên chiến mã giữa ba quân, vô ra như chổ không người, ôm người yêu lao xuống giữa từng mây.
Cuộc thế sự, theo giòng đời xô đẩy lại bổng một hôm ta nhận ra một nữa mộng đã thành sự thật và nữa kia vẫn sẽ mãi mãi là hoài mộng.
Và, da trắng vỗ bì bạch, ta ôm bụng cười mà nói với bè bạn năm châu:
“Ha ha
Đêm nay mới thật là đêm
Ai đem trăng sáng treo trên vườn chè".
Bùi Quán Trưởng
Thiên Long Đạo Quán
|