Đặng Thông Trị
Huy chương vàng và vòng nguyệt quế
(Nhiều năm đã trôi qua, Xuân đã trở thành một chàng trai dũng mãnh, tự tin với một kiến thức uyên bác về cuộc đời cũng như về võ học. Đó là nhờ những năm tháng sống bên cạnh Lâm sư phụ, giữa những bạn đồng môn lớn có, nhỏ có, trong một không khí thành khẩn và đầm ấm. Một trong những người bạn đó là Tốt).
Xuân nhớ lại, một hôm sau một buổi tập bất thường, Tốt đã buồn bã bật khóc. Có một bạn tiền bối hỏi: “Lâu nay khi sư phụ xuất chiêu mạnh tay, cậu không hề khóc, sao hôm nay lại khóc?”.
Tốt quay mặt đi chỗ khác. Bị hỏi dồn, chàng trai mới lớn nói nhẹ: “Bữa nay sư phụ cũng mạnh tay như trước đây nhưng em chẳng thấy đau. Vì vậy em khóc. Các anh hiểu không?”. Câu trả lời với ngụ ý rất tế nhị, chứng tỏ tình cảm sâu xa của Tốt dành cho sư phụ, một sự cảm hoài cao quý mà ngày nay khó thấy nơi các môn sinh, kể cả những người trưởng thành.
Kỷ niệm ập về, thêm một kỷ niệm khác, khiến Xuân không thể quên được người bằng hữu năm xưa.
Một hôm Xuân được chứng kiến Tốt trong vai trò một tri khách, tiếp đón một chàng trai tuổi 20 đến xin thụ giáo. Tốt nhã nhặn hỏi khách có đem theo thư giới thiệu không? Nhưng chàng trai không thèm trả lời. Thay vào đó, gã đưa mắt nhìn quanh phòng tập và hỏi lại: “Sao tôi chẳng thấy bằng hay cúp của môn phái vậy?”.
Tốt thành thật đáp: “Chúng tôi không tham gia trong các cuộc thi đấu, vì vậy không có cúp cũng như giải”.
Thoáng ngạc nhiên vì câu trả lời, gã con trai hỏi tiếp: “Thế à. Vậy tại sao các anh không làm vài trận chọc trời khuấy nước để chứng tỏ tài nghệ công lực pháp môn siêu phàm của mình?”
Nhận thấy thái độ ngang ngược của khách không phù hợp với tôn chỉ của môn phái, Tốt thản nhiên nói:
“Chúng tôi không có giao tranh để chiến thắng kẻ khác, nhưng chúng tôi có rất nhiều phần thưởng đến độ không biết để đâu cho hết”.
“Sao? Không chiến thắng kẻ khác mà lại có phần thường à? Chắc là phần thưởng vô hình nhỉ, hay là tưởng tượng ra?”. Gã trai trẻ cười khẩy rồi đột nhiên nhăn mặt, trợn mắt: “Bộ muốn chọc quê tôi hả?”. Mặt y đỏ ửng vì giận dữ. Tốt đáp thản nhiên: “Cứ cho là như thế …”.
Ngay lập tức, một cú đấm thôi sơn vung thẳng vào mặt Tốt, tiếp theo là một đòn cước tảo địa đầy uy lực. Và ngay lúc đó, gã cảm thấy hai chân bị bốc lên và người rơi xuống sân. Một nỗi ngạc nhiên kèm theo cảm giác ê ẩm khiến y nhận ra mình đã bị quật ngã, mà không biết bằng cách nào.
Trong tai y văng vẳng âm thanh câu đáp lễ của Tốt: “Xin lỗi vì đã làm phiền anh”. Tốt vừa nói vừa bỏ đi: “Đó, anh vừa mới cảm nhận được một những phần thưởng vô hình của chúng tôi”.
Những kỷ niệm đó khiến Xuân cảm thấy trần đầy quý mến và ngưỡng mộ đối với người bạn đang ở phương xa của mình.