Trang chủ Hỗ trợ Aiki blog Forum Liên lạc Cấu trúc site
Suy niệm trong ngày:
Aikido không nhằm chiến đấu hay tiêu diệt kẻ thù. Aikido là con đường đưa đến hòa hợp tất cả mọi người trong một gia đình. (Ueshiba Morihei)
Mới trong ngày
Nhịp sống Aikido
Đạo đường
Võ sư - Huấn luyện viên
Địa chí
Rong chơi
Ảnh sinh hoạt
Dòng sử
Phỏng vấn
Oai hùng Việt Nam
Lý thuyết
Giáo dục Aikido
Thư mục
Thuật ngữ
Kỹ thuật
Trắc nghiệm
Y khoa thể thao
Võ thuật đông tây
Vui cười
Giai thoại
Văn
Thơ
Ảnh đẹp
Ảnh đẹp Đà Lạt
Video
Aiki shop
Cảo thơm lần giở
TRAO ĐỔI
MÙA XUÂN KỶ SỬU 2009
  Từ điển  
Nhập từ
Chọn từ điển
   
Số lượt truy cập
    3491695    
 
Trang chủ Văn Hướng về nơi xa lạ (Toward the unknown) (6)
Hướng về nơi xa lạ (Toward the unknown) (6)

Đặng Thông Trị

 

Sám hối

 

Trong lúc nghỉ giải lao, Lâm sư phụ bước vào căn phòng nơi “Thủ Bại” đang nằm mê man. Ông đưa tay điểm vào các trọng huyệt để giải trên cơ thể môn sinh Thủ Bại vốn bị ông điểm huyệt trước đó hai tiếng.

 

Vị sư phụ nhận thức là Thủ Bại đã đến võ đường của Henry để gặp anh này có lẽ với hy vọng giải hòa, được tha thứ và trở lại với danh dự. Viễn cảnh phải đối diện với sư phụ khiến y lo sợ và vì cảm thấy cần phải có can đảm nhờ men rượu. Thủ Bại đã chọn con đường mê muội đó. Tuy nhiên, dù con đường có mê muội chăng thì cũng đã được chọn và cuối cùng y cũng đã bắt đầu cuộc hành trình khó khăn để trở về từ lầm lạc.

 

Giờ đây y đã hồi tỉnh và cảm thấy bình an, thanh thản. Thủ Bại thầm nghĩ: “Quái lạ! đầu mình không còn đau nhức, cơ thể cảm thấy phương cường như chưa hề có từ nhiều năm nay.”

 

Y trỗi dậy và đến quỳ trước mặt sư phụ, đầu cúi xuống và lòng tràn ngập niềm ân hận. Sau một thoáng lưỡng lự, Thủ Bại nói: “Thưa thầy! Con cảm thấy thật xấu hổ, con hối tiếc vì đã không giữ lời hứa trở lại với thầy, phục vụ thầy. Con đã vô lễ, ngang ngược và ngông nghênh, và điều đó đã làm cho con bị đau khổ phiền muộn trong những năm qua. Con không còn biết phải làm gì nữa. Con không biết làm cách nào để chuộc lại lỗi lầm của mình. Xin thầy niệm tình tha thứ cho con. Xin thầy răn dạy con. Con muốn thay đổi, con muốn được hoàn thiện. Thưa thầy giờ đây có quá muộn không?”

 

Lâm sư phụ trầm ngâm nhìn Thủ Bại với vẻ nghiêm nghị nhưng ông đã nghe từ miệng con người này một lời thú tội và tự trách móc.


 

Vẫn với vẻ mặt nghiêm nghị, Lâm sư phụ cất tiếng: “Con đã vi phạm lời thề của mình, đó là một việc vô đạo đức nhất trong giới võ lâm. Con biết đấy”. Thủ Bại cúi gập đầu run rẩy.

 

Vị sư phụ nói tiếp: “Tuy nhiên con đã nhận ra những lầm lạc của mình và tỏ lòng hối cải. Thầy tin là con thành thật. Thế nhưng sự hối tiếc ở đây chỉ mới là những lời nói”.

 

Thủ Bại ngước mắt nhìn lên, nỗi đau khổ long lanh. Y định mở miệng nói nhưng Lâm sư phụ đưa tay ra hiệu yên lặng.

 

“Lời hứa của con, lời thề của con trước đây, cũng chỉ là những câu nói. Thầy có thể tin một lần nữa những lời nói đó không?”. Vị thầy già nhìn xa xăm như có vẻ đang tư lự. Thủ bại nhìn thầy, vẻ mặt căng thẳng. Lâm sư phụ quay lại nhìn gã con trai đang quỳ gối trước mặt mình. “Nếu con muốn ta tin lòng hối hận sâu xa của mình, thì con phải biến nó thành hành động. Ở đây hành động mới có ý nghĩa chứ không phải là lời nói …”.

 

“Hành động chủ yếu của con hiện nay là hoán cải bản thân. Những thứ phụ thuộc khác rồi sẽ đi theo”. Hai lông mày nhíu lại, Thủ Bại có vẻ chưa lãnh hội được. Lâm sư phụ tiếp tục chỉ giáo: “Ta có thể mặc vào mình mũ áo xênh xang sang trọng nhưng điều đó không nhất thiết làm ta đột nhiên trở thành một nhân vật. Ta có thể mang cho mình những chức tước cao quý nhưng điều đó cũng không khiến ta trở thành một nhân vật. Áo mão cân đai và chức tước là những thứ phù phiếm, con hiểu không? Nắm trong tay quyền hành không phải là quyền lực thực sự. Cả khi mình ăn mặc bảnh bao với một tước hiệu cao sang và có quyền uy, thì ta rơi vào mối nguy hoang tưởng và trở thành một người đầu óc lệch lạc mà lại nghênh ngang tự phụ. Nếu trong hoàn cảnh như vậy mà có những kẻ theo thọ giáo, thì ta trở thành đầu lãnh của những kẻ không có đầu, không có mắt. Liệu điều đó có giúp ta trở thành một chính nhân không?”.

 

Lâm sư phụ xích lại gần Thủ Bại và nhìn sâu vào hai mắt của y. “Điều này đúng cho ta mà cũng đúng cho bất cứ ai”. Vị thầy già nhấn mạnh “Nó cũng đúng cho con đó”.

 

 

  • Dẫn nhập
  • Aikido Bình Dương
  • Cảm nhận lần đầu học kiếm
  • Di hình hoán ảnh và vô âm kiếm
  • Lên đỉnh Thiên Long
  • Một ngày làm sân
  • Nghĩ về "ân võ"
  • Tinh hoa kiếm pháp
  • Tưởng niệm Trần Bạch Đằng
  • Niềm vui trong việc huấn luyện Aikido
  • Một môn sinh Aikido “đi trước về sau”
  • Anh Dương Đại Tâm, bạn tôi
  • Cây gậy Aikido
  • Công cuộc xây dựng
  • Trong yên lặng
  • Người đẹp Phù Tang: Sự nghiệp của Vs. Steven Seagal
  • Trong vắng lặng
  • Hiệp sĩ hạ sơn (kịch ngắn)
  • Thị phi (kịch vui)
  • Phục hận
  • Nội công tâm pháp
  • Vũ khúc VÕ SĨ ĐẠO
  • Tôi Luyện Võ
  • Nguyên Khí (2)
  • Nguyên Khí (3)
  • Nguyên Khí (1)
  • Chuyện kể về 47 chàng hiệp sĩ.
  • Nguyên Khí (4)
  • Nguyên Khí (5)
  • Nguyên Khí (6)
  • Nguyên Khí (7)
  • Nguyên Khí (8)
  • Nguyên Khí (9)
  • Nguyên khí (3A)
  • Nguyên khí (3B)
  • Nguyên khí (3C)
  • Tôi yêu Aikido.
  • Sự khổ luyện.
  • Tản mạn về Gà và Võ.
  • Nghệ thuật trong võ thuật.
  • NGÀY HỘI LỚN CỦA GIA ĐÌNH BÙI TUÂN.
  • Hoa viên Bùi gia: Tang lớn trong đại gia đình
  • Nữa đêm đi tim Hàn Mạc Tử
  • Nữa đêm đi tìm Hàn Mặc Tử. (tt)
  • MỘT CUỘC CÁCH MẠNG NỘI TÂM.
  • LUẬN VÕ ĐẦU XUÂN: CAO THỦ GẶP THƯỢNG THỪA.
  • Hướng về nơi xa lạ ( Toward the unknown)
  • Hướng về nơi xa lạ (Toward the unknown) (2)
  • Hướng về nơi xa lạ (Toward the unknown) (3)
  • Hướng về nơi xa lạ (Toward the unknown) (4)
  • Hướng về nơi xa lạ (Toward the unknown) (5)