Đặng Thông Trị
Sám hối
Trong lúc nghỉ giải lao, Lâm sư phụ bước vào căn phòng nơi “Thủ Bại” đang nằm mê man. Ông đưa tay điểm vào các trọng huyệt để giải trên cơ thể môn sinh Thủ Bại vốn bị ông điểm huyệt trước đó hai tiếng.
Vị sư phụ nhận thức là Thủ Bại đã đến võ đường của Henry để gặp anh này có lẽ với hy vọng giải hòa, được tha thứ và trở lại với danh dự. Viễn cảnh phải đối diện với sư phụ khiến y lo sợ và vì cảm thấy cần phải có can đảm nhờ men rượu. Thủ Bại đã chọn con đường mê muội đó. Tuy nhiên, dù con đường có mê muội chăng thì cũng đã được chọn và cuối cùng y cũng đã bắt đầu cuộc hành trình khó khăn để trở về từ lầm lạc.
Giờ đây y đã hồi tỉnh và cảm thấy bình an, thanh thản. Thủ Bại thầm nghĩ: “Quái lạ! đầu mình không còn đau nhức, cơ thể cảm thấy phương cường như chưa hề có từ nhiều năm nay.”
Y trỗi dậy và đến quỳ trước mặt sư phụ, đầu cúi xuống và lòng tràn ngập niềm ân hận. Sau một thoáng lưỡng lự, Thủ Bại nói: “Thưa thầy! Con cảm thấy thật xấu hổ, con hối tiếc vì đã không giữ lời hứa trở lại với thầy, phục vụ thầy. Con đã vô lễ, ngang ngược và ngông nghênh, và điều đó đã làm cho con bị đau khổ phiền muộn trong những năm qua. Con không còn biết phải làm gì nữa. Con không biết làm cách nào để chuộc lại lỗi lầm của mình. Xin thầy niệm tình tha thứ cho con. Xin thầy răn dạy con. Con muốn thay đổi, con muốn được hoàn thiện. Thưa thầy giờ đây có quá muộn không?”
Lâm sư phụ trầm ngâm nhìn Thủ Bại với vẻ nghiêm nghị nhưng ông đã nghe từ miệng con người này một lời thú tội và tự trách móc.
Vẫn với vẻ mặt nghiêm nghị, Lâm sư phụ cất tiếng: “Con đã vi phạm lời thề của mình, đó là một việc vô đạo đức nhất trong giới võ lâm. Con biết đấy”. Thủ Bại cúi gập đầu run rẩy.
Vị sư phụ nói tiếp: “Tuy nhiên con đã nhận ra những lầm lạc của mình và tỏ lòng hối cải. Thầy tin là con thành thật. Thế nhưng sự hối tiếc ở đây chỉ mới là những lời nói”.
Thủ Bại ngước mắt nhìn lên, nỗi đau khổ long lanh. Y định mở miệng nói nhưng Lâm sư phụ đưa tay ra hiệu yên lặng.
“Lời hứa của con, lời thề của con trước đây, cũng chỉ là những câu nói. Thầy có thể tin một lần nữa những lời nói đó không?”. Vị thầy già nhìn xa xăm như có vẻ đang tư lự. Thủ bại nhìn thầy, vẻ mặt căng thẳng. Lâm sư phụ quay lại nhìn gã con trai đang quỳ gối trước mặt mình. “Nếu con muốn ta tin lòng hối hận sâu xa của mình, thì con phải biến nó thành hành động. Ở đây hành động mới có ý nghĩa chứ không phải là lời nói …”.
“Hành động chủ yếu của con hiện nay là hoán cải bản thân. Những thứ phụ thuộc khác rồi sẽ đi theo”. Hai lông mày nhíu lại, Thủ Bại có vẻ chưa lãnh hội được. Lâm sư phụ tiếp tục chỉ giáo: “Ta có thể mặc vào mình mũ áo xênh xang sang trọng nhưng điều đó không nhất thiết làm ta đột nhiên trở thành một nhân vật. Ta có thể mang cho mình những chức tước cao quý nhưng điều đó cũng không khiến ta trở thành một nhân vật. Áo mão cân đai và chức tước là những thứ phù phiếm, con hiểu không? Nắm trong tay quyền hành không phải là quyền lực thực sự. Cả khi mình ăn mặc bảnh bao với một tước hiệu cao sang và có quyền uy, thì ta rơi vào mối nguy hoang tưởng và trở thành một người đầu óc lệch lạc mà lại nghênh ngang tự phụ. Nếu trong hoàn cảnh như vậy mà có những kẻ theo thọ giáo, thì ta trở thành đầu lãnh của những kẻ không có đầu, không có mắt. Liệu điều đó có giúp ta trở thành một chính nhân không?”.
Lâm sư phụ xích lại gần Thủ Bại và nhìn sâu vào hai mắt của y. “Điều này đúng cho ta mà cũng đúng cho bất cứ ai”. Vị thầy già nhấn mạnh “Nó cũng đúng cho con đó”.